Bài học cuộc sống

Discussion in 'Văn học Việt Nam' started by awholenewworld, Aug 14, 2009.

  1. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    Có một câu chuyện kể rằng, tại một trang trại ở miền núi xa xôi, miền Đông bang Kentucky nước Mỹ, có một ông cụ sống với người cháu của mình. Mỗi buổi sáng, ông cụ đều dậy rất sớm để đọc sách. Có những cuốn sách ông đã đọc nhiều lần, đến mức cuốn sách sờn cũ, nhưng lúc nào ông đọc cũng say mê và chưa một buổi sáng nào ông quên đọc sách.

    Cậu cháu trai cũng bắt chước ông, cũng cố gắng mỗi ngày đều ngồi đọc sách. Rồi một ngày, cậu hỏi ông:
    - Ông ơi, cháu cũng thử đọc sách như ông, nhưng cháu không hiểu gì cả. Hoặc là có những đoạn cháu hiểu, nhưng khi gấp sách lại là cháu quên ngay. Thế thì đọc sách có gì tốt đâu mà ông đọc thường xuyên thế?
    Ông cụ lúc đó đang đổ than vào lò, quay lại nhìn cháu và nói:
    - Cháu hãy đem cái giỏ đựng than này ra sông và mang về cho ông một giỏ nước nhé!
    Cậu bé liền làm theo lời ông. Nhưng nước đã chảy ra hết khỏi giỏ trước khi cậu bé quay về đến nhà.
    Nhìn thấy cái giỏ không, ông cụ cười và nói:
    - Nước chảy hết mất rồi! Có lẽ lần sau cháu sẽ phải đi nhanh hơn nữa!
    Rồi ông bảo cháu quay lại sông lấy lại giỏ nước.
    Lần này cậu bé cố chạy nhanh hơn, nhưng lại một lần nữa, khi cậu về đến nhà thì cái giỏ đã trống rỗng. Thở không ra hơi, cậu bảo với ông rằng đựng nước vào cái giỏ là điều không thể, rồi đi lấy một chiếc xô để múc nước. Nhưng ông cụ ngăn lại:
    - Ông không muốn lấy một xô nước. Ông muốn lấy một giỏ nước cơ mà! Cháu có thể làm được đấy, chỉ có điều cháu chưa cố hết sức thôi!
    Lần cuối cùng, cậu bé lại mang giỏ quay lại bờ sông lấy nước. Cậu cố gắng chạy nhanh hết sức, và khi về đến chỗ ông, cái giỏ lại trống rỗng.
    - Ông xem này - cậu bé hụt hơi nói - Thật là vô ích!
    - Cháu nghĩ nó là vô ích ư?... - Ông cụ nói - Cháu thử nhìn cái giỏ xem!
    Cậu bé nhìn vào cái giỏ, và lần đầu tiên, cậu bé nhận ra rằng cái giỏ trông khác hẳn ban đầu. Nó không còn là cái giỏ đựng than đen bẩn nữa, mà đã được nước rửa sạch sẽ.
    - Cháu của ông, đó là những gì diễn ra khi cháu đọc sách. Có thể cháu không hiểu hoặc không nhớ được mọi thứ, nhưng khi cháu đọc, sách sẽ thay đổi cháu từ bên trong tâm hồn, như nước đã làm sạch giỏ than kia vậy.
    (Nguồn: Báo Thể thao& Văn hóa cuối tuần, số 33/2009)
     
  2. vanbastenbk

    vanbastenbk You are not alone

    Joined:
    May 15, 2009
    Messages:
    971
    Likes Received:
    0
    Câu chuyện thật hay, signature cũng hay :D
     
  3. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    Má, con và ...

    Má, con và…
    Nguyễn Ngọc Tư

    Tôi nghĩ, đôi khi vô tình tôi làm má buồn.

    Như chiều qua, tôi nói lúc này tóc con bị rụng quá trời, coi trên internet người ta dạy mua thuốc này thuốc này sẽ bớt. Hay hôm kia khi giỡn với nhóc con, phát hiện ra lưỡi nó bị nấm đóng dày, tôi mở máy tính, xong gật gù, trên mạng người ta kêu mua thuốc x thuốc y, hoặc hái lá a, lá b giã lấy nước rơ lưỡi, nhóc sẽ khỏi.

    Có lần tôi khoe vài bí quyết nấu ăn, cách chọn gà ngon, má ngạc nhiên, mèn ơi trên mạng có đủ thứ hết trơn hả? Tôi cười khoái chí, gì cũng có má à, trên trời dưới đất, muốn biết gì cứ gõ vài ba chữ là mạng cho mình biết tuốt. Má nói ngộ quá, cái mạng là cái gì mà hay dữ ta. Giọng má không một chút ngậm ngùi nhưng bỗng dưng tôi nghĩ má ngậm ngùi.

    Là vì má đang ở bên tôi, nhưng khi bối rối và ngơ ngác tôi đã không hỏi má. Sống bảy chục năm dài, trải qua bao nhiêu biến cố, má vén khéo đảm đang, chèo chống gia đình nuôi nấng mấy chị em tôi khôn lớn, phải nói là má biết nhiều, rất nhiều. Nhưng tôi không hỏi má, tôi chạy tới internet, gọi “vừng ơi…”, và đôi lúc khoe khoang những kiến thức mà má đã “rành sáu câu” rồi.

    Một phần ý nghĩa của mối quan hệ già-trẻ (hay má-con) là cho-nhận, dạy-học… nhưng giá trị đó đang ít nhiều thay đổi. Sự mất mát rất từ tốn không nhận biết ngay được, cho đến khi đủ lớn và sâu, người ta mới giật mình, sực nhớ ra lúc này mình nói bằng ngón tay nhiều hơn bằng miệng, nhìn màn hình máy tính hay điện thoại nhiều hơn nhìn người. Sực nhớ có thể má đã buồn, má sống nhiều nhưng những trải nghiệm mà má đang gìn giữ, tôi không ngó ngàng tới.

    Như thể tôi là tôi khác, không phải con bé đen nhẻm hồi lên bảy lên mười, đi vào cuộc đời bằng cánh cửa do má mở, suốt ngày lẽo đẽo theo chân má, để hỏi má ơi cái kia để làm gì, má ơi cái này tại sao... Ngày tôi về nhà chồng, má không dám đi đâu, suốt ngày chờ bên điện thoại, vì tôi hay gọi về hỏi, má ơi kho cá bằng muối hay nước mắm, nấu canh chua bằng me hay bằng giấm, con lỡ làm cơm khét rồi, giờ biết làm sao?

    Hồi đó má ở xa chỗ tôi chừng mười lăm cây số, nhưng má chỉ cách tôi một hồi chuông điện thoại. Băn khoăn chút chút, nghi ngại chút chút, lo lắng chút chút… tôi lại nghĩ tới má. Và má luôn có câu trả lời. Như bà ngoại luôn có câu trả lời cho má. Như bà cố luôn có câu trả lời cho ngoại. Người ta cứ sống vậy, già rót đầy cho trẻ, đi trước dẫn đường cho đi sau, tưởng đâu nối tiếp hoài hoài.

    Nhưng khi nền tảng ứng xử giữa người và người lung lay bởi quá nhiều phương tiện hiện đại, tôi cũng buông lơi bàn tay má. Ngụp lặn trong biển thông tin mà tôi tin với chúng, tôi sẽ xử lý tốt mọi tình huống xảy ra với cuộc đời mình. Tôi quên, má không biết nơi lạnh nhất vũ trụ nhưng má có nhiều kinh nghiệm nuôi trẻ con lớn mau. Má không biết cách diệt virus máy tính nhưng bẫy chuột là số một. Má không biết viết blog nhưng nấu ăn rất ngon. Nhưng tôi quên. Má, như những người già khác, đôi lúc nào buồn tênh trong ý nghĩ mình đang sống thừa, tàn lụi không tăm tích.

    Tôi còn giữ hình ảnh những người già nước Hàn xa xôi mà tôi đã từng gặp mặt. Những ông bà già buồn rượi, lặng lẽ. Vật vờ như bóng, lắt lay như khói. Anh bạn của tôi nói đất nước anh càng phát triển càng hiện đại thì người già càng cô độc, hai thế hệ già-trẻ hầu như không còn chuyện gì chung để nói với nhau. Khi chụp ảnh những gương mặt sầu muộn đó, tôi luôn nhớ tới má, thầm so sánh và khoái chí vì má gọn gàng lanh lợi hơn họ, má tươi tắn vui vẻ hơn họ, dù má nghèo, thiếu thốn hơn họ.

    Nhưng giờ tôi biết má cũng buồn, bởi nhiều lúc tôi bỏ bà một mình ở nơi cũ, thời gian cũ để một mình tôi đi vào thế giới ảo đầy quyến rũ. Không cần nỗ lực lớn nào, không cần với tay cao, cũng có thể hái được trái. Nó sẵn sàng xoa dịu, đưa ra những lời khuyên khi tôi than vãn đầu gối tôi mỏi, con mắt tôi bỗng nhiên mờ, vùng thắt lưng nghe nhói, cái đầu đau...

    Riêng trái tim thường chẳng hết đau nếu chỉ nhận được những lời an ủi thao thao, bạn hãy quên bạn hãy vui, phải này phải kia... nên có lần đem trái tim đau lên mạng thở than, chớ hề nhận được cái khăn lau nước mắt. Những lúc đó nhớ má quá …

    Không biết, khi tôi đi rất xa và quay lại, thời gian còn cho má bao dung đứng chờ?!!
     
  4. vanbastenbk

    vanbastenbk You are not alone

    Joined:
    May 15, 2009
    Messages:
    971
    Likes Received:
    0
    Đôi khi về nhà chỉ để ngủ, có cảm giác nhà mình mà như là nhà trọ. Sau những chuyến đi tự dưng có cảm giác chỉ muốn ở nhà cùng papa và mama, cùng nấu, cùng ăn, cùng xem TV cùng chém gió về một vấn đề nào đó. Có hoài cổ quá ko nhỉ ?
     
  5. vanbastenbk

    vanbastenbk You are not alone

    Joined:
    May 15, 2009
    Messages:
    971
    Likes Received:
    0
    Bài này copy trên TTVH ngày 18/09/09, còn TTVH lấy ở đâu thì iem chịu

    Cà rốt, trứng và hạt cà phê



    Cô con gái hay than thở với cha sao bất hạnh này cứ vừa đi qua thì bất hạnh khác đã vội ập đến với mình, và cô không biết phải sống thế nào. Có những lúc quá mệt mỏi vì vật lộn với cuộc sống, cô đã muốn chối bỏ cuộc đời đầy trắc trở này.

    Cha cô vốn là một đầu bếp. Một lần, nghe con gái than thở, ông dẫn cô xuống bếp. Ông bắc ba nồi nước lên lò và để lửa thật to. Khi ba nồi nước sôi, ông lần lượt cho cà rốt, trứng và hạt và phê vào từng nồi riêng ra và đun lại để chúng tiếp tục sôi,không nói một lời.

    Người con ái sốt ruột không biết cha cô đang định làm gì. Lòng cô đầy phiền muộn mà ông lại thản nhiên đun bếp. Nửa giờ sau người cha tắt bếp, lần lượt múc cà rốt, trứng và cà phê vào từng bát khác nhau..

    Ổng bảo con gái dùng thử cà rốt. “Mềm lắm cha ạ”,cô gái đáp. Sau đó, ông lại bảo cô bóc trứng và nhấp thử cà phê. Cô gái cau mày vì cà phê đậm và đắng.

    - Điều này nghĩa là gì vậy cha? Cô hỏi
    - Ba loại thức uống này đếp gặp phải một nghịch cảnh như nhau, đó là nước sôi 100 độ. Tuy nhiên mỗi thứ lại phản ứng thật khác

    Cà rốt khi chưa chế biến thì cứng và trông rắn chắc, nhưng sau khi luộc sôi, chúng trở nên rất mềm

    Còn trứng lúc chưa luộc rất dễ vỡ, chỉ có một lớp vỏ mỏng bên ngoài bảo vệ chất lỏng bên trong. Sau khi qua nước sôi, chất lỏng bên trong trở nên đặc và rắn chắc hơn.

    Hạt cà phê thì thật kỳ lạ. Sau khi sôi, nước của chúng trở nên rất đậm đà.

    Người cha quay sang hỏi cô gái:

    - Còn con? Con sẽ phản ứng như loại nào khi gặp phải nghịch cảnh? Con sẽ như cà rốt, bề ngoài tưởng rất cứng cáp nhưng chỉ với một chút đau đớn, bất hạnh đã trở nên yếu đuối chẳng còn chút sức lực? con sẽ là quả trứng, khởi đầu với trái tim mỏng manh và tinh thần dễ dễ đổi thay. Nhưng sau một lần tan vỡ, ly hôn hay mất việc, con sẽ chín chắn và cứng cáp hơn.Hay con sẽ giống hạt cà phê? Loại hạt này không thể có hương vị thơm ngon nhất nếu không sôi ở 100 độ. Khi nước nóng nhất thì cà phê mới ngon.

    Cuộc đời này cũng vậy con ạ. Khi sự việc tưởng như tồi tệ nhất thì chính lúc ấy lại giúp con mạnh mẽ hơn cả. Con sẽ đối mặt với những thử thách của cuộc đời như thế nào? Cà rốt, trứng hay cà phê?
     
  6. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    Đọc xong bài này trên báo TTVH số cuối tuần định post lên thì Vanbasten đã nhanh tay làm giúp rồi :) Cảm ơn em nhé.
     
  7. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    Cầu Long Biên - Còn đấy người mẹ thời khốn khó
    Bài của họa sỹ Đỗ Đức đăng trên TTVH cuối tuần số 31

    Tôi ở nội thành Hà Nội nhưng quê ở bên kia sông Đuống, nên mỗi lần về quê đều phải đi qua cầu Long Biên... Giữa nhiều lời ngợi ca cây cầu thân quý này, thậm chí so sánh nó với tháp Eiffel của Paris hoa lệ, tôi lại có những suy tư khác.

    1. Khi tôi biết đến cây cầu thì nó đã trên 50 năm tuổi. Vậy mà trông cây cầu vẫn ngay ngắn. Thời ấy, đội cầu sơn sửa suốt ngày cần mẫn, nắng cũng như mưa bám trên thành cầu, cọ gỉ thanh giằng, sơn từng tí một bằng chổi quét tay, cọ cạo gỉ bằng bàn chải sắt, thủ công hết mức mà cây cầu vẫn luôn đẹp và sạch, tươi tắn trong trạng thái được mọi người cần đến.

    Nhưng khi làm cầu Thăng Long, "dôi ra ít sắt" làm thêm được cái cầu Chương Dương thì Long Biên gần như bị bỏ quên. Có cái gì đó ngậm ngùi như câu thành ngữ: có mới nới cũ. Tôi ngờ rằng nếu không có đường tàu hỏa vẫn thường xuyên hàng ngày cần đến cây cầu thì nó đã bị bóc đi bán sắt vụn rồi. Giống như người ta đã làm thế với mấy ngả tàu điện nội ô.

    Bây giờ chỉ còn tàu hỏa đi, hai hành lang cho đi bộ và xe đạp, xe máy ọp ẹp cũng chẳng được sang sửa bao nhiêu. Cây cầu một thời trông mát mắt với màu ghi sáng mượt thì này ghẻ lở thảm hại, tựa như người mẹ già nua bị đưa về xó bếp, cuộc đời đang lui vào những ngày cuối chẳng mấy ai ngó ngàng.

    Thế rồi người mẹ ấy bỗng được nhớ đến vì lí do nào đấy, và mẹ được tung hô là biểu tượng. Tôi ngờ rằng... cũng có khi chẳng vì mẹ, giống như ta chưa chắc đã yêu cây cầu đến thế, chẳng qua chỉ là dịp này thôi. Chưa biết chừng khi vinh danh xong thì bị dỡ bỏ cũng nên!

    Nói thật với các bạn, khi viết những dòng này tôi thấy mắt mình cay cay vì những gì thực tế diễn ra. Chúng ta nhiều khi vô tâm tới mức tệ bạc. Tính thực dụng đã đè bẹp không ít những giá trị lịch sử. Suy diễn xa hơn một chút: nhiều bà mẹ khi sống đã chẳng được đối đãi ra sao, khi sắp chết thì đổ sâm nhung, khi chết thì ma chay ầm ĩ, con cái khóc rống lên được vài tiếng cốt để chứng minh lòng hiếu thảo.

    Sự tệ bạc với quá khứ rồi sẽ bị trả giá, và đã bị trả giá, khi quá khứ không còn hiện diện trong tâm thức con người. Con người sẽ trở nên mất lòng trắc ẩn, nhẫn tâm hơn và cái thực dụng được dịp lộng hành.

    2. Tôi không muốn ví cầu Long Biên với tháp Eiffel. Với tôi, cây cầu thân thiết và sâu thẳm hơn thế nhiều. Cầu Long Biên là người mẹ già của tôi đã vượt qua trăm tuổi. Bền bỉ theo năm tháng dù bây giờ con cháu đầy đủ nhưng bà vẫn còn đấy như lời nhắc lại thời khốn khó để con cháu giữ mình. Và cây cầu chỉ trở thành biểu tượng văn hóa vì vai trò người mẹ đó.

    Tôi bỗng nhớ đến đứa con gái nhỏ của tôi, khi thanh lí các đồ dùng cá nhân, nó giữ lại chiếc áo lọt lòng mẹ mặc cho lúc còn trong nôi, giờ đã sờn rách. Chiếc áo sợi dệt kim Đông Xuân ấy nó đem giặt kĩ và treo lên mắc áo trong cái tủ áo chứa đầy hàng hiệu. Với một Thủ đô, cây cầu còng lưng đỡ cho cả triệu người và xe cộ đi xuyên thế kỷ thì vị trí phải lớn hơn thế rất nhiều. Không biết có ai nghĩ vậy không?

    Nghĩ vậy thì người ta sẽ không nỡ bóc đi một thanh dầm nhỏ. Nghĩ vậy thì người ta không thể dỡ đường ray và cũng không cần đổ quá nhiều tiền để phục dựng lại một cây cầu sáng choang như vừa làm mới. Sự trọng thị không phải là tô son trát phấn mà cái chính là bảo đảm cho cây cầu giữ được với gương mặt chân thực. Và lịch sử cây cầu cần được ghi nhận bằng một văn bia tóm tắt để con cháu sau này trước khi bước chân lên mặt cầu hiểu thấu được giá trị Người Mẹ của nó trong vai trò huyết mạch giao thông của đất nước một thời.

    3. Bây giờ, sau cả trăm năm, cây cầu nếm đủ sự thử thách của thời gian và chiến tranh vẫn bền bỉ vắt ngang dòng sông Cái, tôi nghĩ đến điều xa hơn về những thợ cầu chân đất một thời. Họ có cái gì đó hơn nhiều cái thời đầy đủ nhưng cũng đầy bạc nhược của thế hệ chúng ta ngày nay khi cây cầu vừa làm xong với cả đống tiền đã bị lún nứt, chưa nghiệm thu xong đã hỏng từng phần, chưa hết thời gian bảo hành đã lo đổ tiếp tiền ra sửa chữa. Chúng ta với kỹ thuật tiến bộ sau cả thế kỷ dường như không bằng, thậm chí còn thua kém xa tiền nhân về tinh thần trách nhiệm với trách nhiệm và đạo đức nghề. Nếu Long Biên được xây dựng với chất lượng thi công thời nay liệu nó có tồn tại đến bây giờ?

    Cây cầu được nhắc lại trong dịp kỷ niệm ngàn năm Thăng Long - Hà Nội, tôi muốn nghĩ đến một điều xa hơn, nghĩa là, từ việc trọng thị cây cầu, ta hãy nhìn chéo sang các giá trị lịch sử khác của kinh thành Thăng Long, nhiều cái cũng cần được trân trọng bảo tồn như thế nào cho đúng vai trò tinh thần của nó với đất nước. Có lẽ không cần các dự án tiền tỷ để xóa nhanh lịch sử bằng tô vẽ lại các công trình. Bởi thực tế đã xảy ra, sự phục dựng đã từng trở thành chỗ gỡ tiền để ăn theo hơn là sự giữ gìn các giá trị văn hóa. Xin đừng làm ma to mà hãy chăm sóc người mẹ già khi bà còn hiện hữu trên đời này. Đó mới là thiết thực và có tính giáo dục sâu sắc.

    Cần phải nghĩ xa hơn từ cây cầu lịch sử.
     
  8. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    GS Ngô Bảo Châu chia sẻ tình yêu với sách

    Tình cờ đọc được bài này trên Dân trí, thấy hay quá nên lôi về nhà mình để chia sẻ với mọi người:)

    Vì lý do công việc, tôi hay phải dọn nhà. Cứ mỗi lần lại phải mất một vài tháng thì ngôi nhà mới xa lạ mới trở nên thân thuộc. Tôi để ý thấy thời điểm mà sự thân thuộc tăng đột biến là thời điểm khi tôi lấy sách từ trong thùng mang xếp lên kệ. Lúc xếp sách lên kệ là lúc quá khứ của ta ùa vào không gian của hiện tại.

    Tôi có rất nhiều sách. Có sách đã đọc, có sách đã đọc vài lần, có sách đọc một nửa, còn có quyển mới chỉ đọc vài trang. Nhưng mất quyển sách nào là tôi biết ngay. Và tôi rất ghét các bạn mược sách mà quên trả, trong khi bản thân tôi thì cũng đôi khi giả quên.

    Những quyển sách cũ hình thù xộc xệch vì thời gian là những quyển mà tôi cảm thấy gắn bó nhất. Quyển này từng vác sang Ấn Độ vào mùa mưa, trang giấy hút ẩm đến quăn queo, không bao giờ tìm lại được hình hài ban đầu. Quyển này vì để cả tháng trên bàn làm việc ở trên tầng bốn tràn đầy ánh nắng trong ngôi nhà của bố mẹ tôi ở Hà Nội, nên bìa đã phai màu. Nhìn những quyển sách úa đi đi với thời gian cũng thân thương như xem cha mẹ, người thân, bạn bè mỗi ngày một già.

    Tôi không bao giờ viết hoặc bôi xanh bôi đỏ lên trang sách. Cũng như không bao giờ làm xấu bạn bè của mình.

    Cuộc sống của mỗi người bị hạn chế trong không gian và trong thời gian. Mỗi người chỉ có thể sống một cuộc sống, tại mỗi thời điểm chỉ có thể có một vị trí. Trang sách chính là cửa sổ mở sang những cuộc đời khác, những thế giới khác. Và cũng là chỗ để ánh sáng mặt trời dọi vào cuộc đời mình.

    Đọc sách không chỉ để thỏa mãn cái ham muốn hiểu biết về vũ trụ và về cuộc sống, mà còn là cách để nuôi dưỡng sự ham muốn đó. Một câu hỏi được giải đáp sẽ mở ra hai câu hỏi mới cần được giải đáp và dắt tay ta đến những trang sách mới.

    Không phải cái gì mình cũng tìm được trong sách, vì cuộc sống luôn rộng lớn hơn sách vở. Có thứ sách không dạy được ta, vì nếu chưa được cuộc đời cho ăn đòn thì ta chưa hiểu. Cũng có những chuyện nói ra thành lời thì dễ hơn viết.

    Nhưng ngược lại ta có thể học bằng đọc sách nhiều hơn người ta tưởng. Nhiều chuyện khó nói ra bằng lời lắm. Quan hệ xã giao giữa con người với con người phải tuân theo mọt số quy định : cuộc sống hàng ngày của mỗi người đã đủ mêt mỏi, không nên hành hạ người khác về sự ray rứt của bản thân mình. Khi nói, mình muốn người khác phải nghe ngay. Khi viết, mình có thể để người ta đọc lúc nào cũng được. Chọn không đúng thời điểm, những thông điệp thiết tha nhất cũng trở nên lạc lõng. Lợi thế lớn nhất của sách là tính ổn định trong thời gian.

    Sách là người bạn đặc biệt, lúc nào cũng sẵn sàng mở lòng với ta. Khi ta dọn nhà, bạn đi theo ta. Lúc nào bạn cũng đợi ta ở trên kệ sách."
    Trích từ blog của GS Ngô Bảo Châu​

    http://dantri.com.vn/c728/s728-427625/gs-ngo-bao-chau-chia-se-tinh-yeu-voi-sach.htm
     
  9. yo_hatsukoi

    yo_hatsukoi New Member

    Joined:
    Nov 14, 2010
    Messages:
    6
    Likes Received:
    0
    Location:
    Hà Nội
    Góp vui với chị nha !


    Đen hay trắng
    --------------------------------------------------------------------------------

    Khi học cấp I, có lần tôi tranh cãi kịch liệt với một cậu bạn. Thực tế tôi không nhớ chúng tôi đã cãi nhau vì cái gì, nhưng bài học ngày hôm ấy thì tôi vẫn nhớ mãi. Khi cãi nhau, tôi khăng khăng cho rằng tao đúng, mày sai , và bạn tôi cũng nhất quyết mày sai, tao đúng!

    Cô giáo tôi bắt gặp, bảo cả hai chúng tôi lên phòng giáo viên. Cô bảo mỗi đứa ngồi một bên cạnh bàn, trên bàn có một quả bóng nhựa rất lớn. Quả bóng màu đen xì. Thế mà khi cô giáo hỏi: "Em thấy quả bóng màu gì?" thì cậu bạn tôi đáp: "Thưa cô, màu trắng" .

    Tôi không thể hiểu nổi nó đang nói gì. Mắt nó bị mờ hay đầu óc nó bị điên? Hay nó muốn trêu tức tôi? Thế là tôi bật lên cãi: "Màu đen chứ, đồ ngốc!".

    Chúng tôi lại bắt đầu cãi nhau về màu sắc của quả bóng. Đến lúc này thì cô giáo bảo chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Lần này khi cô hỏi tôi: "Quả bóng màu gì?", tôi đành phải trả lời: "Màu trắng ạ" . Bởi quả bóng đó được sơn hai màu khác nhau ở hai phía. Từ chỗ tôi ngồi ban đầu thì nó màu đen, còn chỗ bạn tôi thì nó màu trắng. Vậy mà chúng tôi đã gân cổ cãi nhau vì một điều mà cả hai đều chắc chắn cho là mình đúng mà không biết tại sao người kia nói ngược lại ý kiến của mình.

    Đừng bao giờ tự cho mình là hoàn toàn đúng. Bạn phải đặt mình vào địa vị và hoàn cảnh của người khác để đánh giá sự việc, tình huống trong cuộc sống theo quan điểm của chính họ thì mới có thể thật sự hiểu họ được
     
  10. yo_hatsukoi

    yo_hatsukoi New Member

    Joined:
    Nov 14, 2010
    Messages:
    6
    Likes Received:
    0
    Location:
    Hà Nội
    Truyền thuyết bông hồng xanh



    Ngày xửa ngày xưa ở vương quốc hoa hồng có một thằng ngốc tên Stupid. Thằng ngốc may mắn được nhà vua giao cho chăm sóc vườn hoa hồng. Nhà vua có một cô công chúa rất xinh tên Rose.
    Công chúa rất thích hoa hồng nên yêu cầu thằng ngốc mỗi ngày hãy mang cho mình một bó hoa hồng thật đẹp. Tuy nhiên thằng ngốc không biết bó hoa thế nào cả. Nó bèn xin với công chúa:

    -Xin lỗi công chúa nhưng tôi có thể mang đến mỗi ngày chỉ một bông hoa được không .

    Ban đầu công chúa thấy không vui một chút nào.Tuy nhiên thằng ngốc đều cố gắng mỗi ngày mang đến cho công chúa một bông hoa đẹp nhất. Thằng ngốc chẳng biết làm việc gì khác ngoài việc chăm sóc những bông hoa.Mỗi khi có ai đó bắt nó đi làm việc gì đó là nó lại nói:

    - Xin lỗi nhưng tôi hậu đậu lắm! Tôi sẽ làm hỏng hết mất...

    Vậy là người ta lại chán nản bỏ đi. Cũng bởi vậy nên không ai chơi với thằng ngốc cả. Thằng ngốc hàng ngày cứ thui thủi bên những bông hoa của nó. Dường như thằng ngốc chẳng bao giờ biết buồn là gì... Những bông hoa mà thằng ngốc mang đến cho công chúa mỗi ngày đều rất đẹp. Đôi khi công chúa ngắm nhìn những bông hoa đó và tự hỏi: "Một thằng ngốc thì làm thế nào mà tạo ra những bông hoa đẹp như vậy nhỉ".

    Rồi một ngày công chúa quyết định đến thăm vườn hoa của thằng ngốc. Thằng ngốc đang lúi cúi tưới cho một khóm hoa hồng. Với công chúa thì công việc này thật lạ. Công chúa tò mò đến gần thằng ngốc và làm nó giật mình. Thằng ngốc làm rơi bình tưới hoa và làm bắn bẩn lên váy áo của công chúa:

    - Xin lỗi công chúa_Thằng ngốc hốt hoảng_Tôi thật là hậu đậu.

    - Không sao! Ta sẽ tha tội cho ngươi nhưng ngươi phải chỉ cho ta cách ngươi tạo ra nhũng bông hoa này.

    Thằng ngốc ngạc nhiên quá "Công chúa mà quan tâm đến cách trồng hoa ư?!"

    - Rất đơn giản thưa công chúa... Và thằng ngốc say sưa nói với công chúa tất cả những gì nó biết về hoa hồng,về cách trồng hoa, cách chăm sóc chúng...Thằng ngốc cảm thấy rất lạ khi công chúa tỏ ra rất thích thú với những gì nó nói. Và khi thằng ngốc bắt gặp ánh mắt công chúa đang chăm chú nhìn nó thì tự nhiên nó trở nên luống cuống. Một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa

    - Xin lỗi công chúa... tôi vụng về quá đi mất.

    - Ngươi thật là ngốc! Nhưng những gì ngươi nói về hoa hồng rất hay. Ngày mai ta sẽ lại tới.

    Công chúa trở lại cung điện và thằng ngốc lại say sưa tưới hoa. Tuy nhiên nó vừa tưới hoa vừa hát. Chưa ai nghe thất thằng ngốc hát bao giờ cả... Ngày hôm sau thằng ngốc dậy rất sớm. Nó quét dọn những lối đi, nhổ cỏ bên những khóm hoa. Nhưng công chúa không đến nữa. Thằng ngốc đợi mãi mà công chúa vẫn không đến. Nó đâu biết hôm đó là một ngày đặc biệt. Nhà vua tổ chức một lễ hội rất lớn trong cung đình. Có rất nhiều các vị vua, những hoàng tử của các nước láng giềng... Công chúa chẳng muốn đến lễ hội một chút nào. Nàng nhất định không chịu mặc bộ váy dạ hộ. Chỉ đến khi viên tổng quản xuất hiện và nhã nhặn:

    -Xin lỗi công chúa nhưng đây là mệnh lệnh của nhà vua...

    Công chúa phải có mặt trong lễ hội. Nhà vua muốn thông qua lễ hội tìm cho con gái mình một vị hoàng tủ thích hợp. Tất cả các hoàng tủ tham gia lễ hội đều được thông báo về điều đó. Ai cũng rất háo hức được gặp công chúa (vì nghe nói công chúa rất xinh ). Và mọi người không phải chờ đợi lâu. Công chúa xuất hiện trong bộ váy dạ hội mầu trắng, vương niệm của nàng được kết bằng những bông hoa hồng đỏ. Một vài hoàng tủ đánh rơi ly rượu trong tay, một số khác phải mất một lúc lâu mới biết mình đang đứng ở đâu.Ngay đến các nhạc công cũng quên mất những nốt nhạc của mình.Ai cũng muốn được cùng nhảy với công chúa một bài, công chúa đều nhiệt tình đáp lại. Tuy nhiên chẳng ai lọt vào mắt xanh của công chúa cả. Nàng công chúa xinh đẹp chẳng thể tìm được cho mình một vị hoàng tủ thích hợp. Khi mà nhà vua gần như tuyệt vọng thì điều bất ngờ đã xãy ra. Đúng vào lúc bữa tiệc sắp tàn thì một chàng hoàng tử cưỡi một con bạch mã tuyệt đẹp xuất hiện. Hoàng tử đến trước mặt công chúa và mỉm cười:

    - Xin lỗi cô bé! Ta không đến quá muộn đấy chứ.

    Công chúa bỗng cảm thấy tim mình đập rộn ràng. Đó là những cảm xúc kì lạ mà công chúa không thể định nghĩa nổi... Giai điệu ngọt ngào của bản Vanx như hòa nhịp cùng bước nhẩy của hai người. Hoàng tử kể cho công chúa nghe về những miền đất xa lạ mà hoàng tử đã đi qua. Những câu chuyện kéo dài như bất tận . Thời gian dường như không còn là mối quan tâm của hai người nữa...Mãi đến khi những vì sao đã sáng lấp lánh trên bầu trời, khi mà cả thằng ngốc và những bông hoa hồng đều đã ngủ say , hoàng tử mới lên ngựa từ biệt công chúa... Công chúa trở về cung điện và cho gọi thằng ngốc tới.(Tội nghiệp thằng ngốc đang ngủ say thì bị dựng dậy)

    - Ngươi có biết làm thế nào để cung điện của ta thật đẹp không ! Ngày mai hoàng tử sẽ lại tới.Ta muốn dành cho chàng một sự ngạc nhiên.

    -Thưa công chúa...hoàng tử.. à vâng thưa công chúa , tôi sẽ trang trí cung điện của công chúa bằng tất cả hoa hồng trong vườn. Cung điện của công chúa sẽ trở thành cung điện hoa hồng.

    - Một ý tưởng tuyệt vời! Ngươi cũng không ngốc lắm đâu! Nhưng ta sợ ngươi sẽ không thể làm xong nó trong đêm nay.

    - Tôi sẽ cố hết sức thưa công chúa...

    Vậy là suốt cả đêm đó những bông hoa hồng còn ướt đẫm sương đêm được thằng ngốc cẩn thận hái từ vườn hoa mang vào cung điện. Khi cung điện của công chúa tràn ngập hoa hồng cũng là lúc trời vừa sáng. Khi công chúa thức dậy, nàng không thể tin vào mắt mình, trước mắt nàng là một cung điện đẹp như trong truyện cổ tích vậy. Công chúa đi dạo một vòng và thấy thằng ngốc ngủ gật bên cạnh một chiếc cột đá:

    - Stupid. Dậy đi nào.Trời sáng rồi.

    - Xin lỗi công chúa, tôi lại ngủ quên mất, tôi sẽ hoàn thành nốt công việc ngay thôi.

    - Không cần nữa. Như vậy là được rồi. Nguơi hãy về nghỉ ngơi đi. Thằng ngốc thở phào vì công chúa đã không trách nó chưa hoàn thành công việc. Nó vui vẻ trở về với vườn hoa giờ chỉ còn trơ những gốc. Công chúa đến bên cửa sổ và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi mà từ đó hoàng tử sẽ lại tới. Công chúa sẽ dẫn hoàng tử đi thăm cung điện hoa hồng của mình . Hoàng tử sẽ lại kể cho công chúa nghe câu chuyện về những miền đất xa lạ....

    Nhưng rồi chẳng có hoàng tử nào đến cả. Chỉ có người hầu của Hoàng tử mang theo một bức thư: -"..Cô bé của ta,Ta không thể đến với em như đã hẹn .Đất nước của ta có chiến tranh.Ta phải tham gia vào cuộc chiến. Có lẽ chúng ta sẽ phải xa nhau một thời gian dài. Ta không muốn thế một chút nào. Ta sẽ rất nhớ em. Nhưng ta tin thời gian sẽ chứng minh cho tình yêu của chúng ta. Ta sẽ sớm gặp lại em... _______Tornado_____ ......."

    Công chúa buồn lắm. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi môi.."Em sẽ đợi! Nhưng nhất định chàng phải trở về đấy!....." ...Một tuần, rồi một tháng, rồi một năm...Chẳng có tin tức gì của hoàng tử . Hoàng tử như một cơn gió cứ bay mãi, bay mãi mà chẳng biết bao giở sẽ trở lại . Công chúa thường đứng một mình bên khung của sổ mỗi buổi hoàng hôn và nhìn về phía những ngọn núi xa, nơi ánh mặt trời dần tắt. Có thể một ngày nào đó...Cũng hơn một năm đó không thấy thằng ngốc mang hoa hồng cho công chúa mỗi buổi sớm nữa. Có thể là sau khi trang hoàng cho cung điện vuờn hoa của thằng ngốc đã chẳng còn một bông hoa nào cả. Công chúa hình như cũng chẳng quan tâm đến những bông hoa hồng của thằng ngốc nữa...

    Rồi một buổi sáng sớm khi công chúa thức dậy, có ai đó đã đặt sẵn bên của sổ một bông hoa hồng tuyệt đẹp. Công chúa ngắm nhìn bông hoa và chợt nhớ tới thằng ngốc. "Một năm rồi Stupid không mang hoa tới..".Công chúa trở lại vườn hoa của thằng ngốc. Trước mắt công chúa không phải là những gốc cây trơ trụi mà là muôn ngàn những bông hồng rực rỡ. Thằng ngốc vẫn lúi cúi bên những khóm hoa hồng. Thằng ngốc nhìn thấy công chúa và một lần nữa nó lại đánh rơi bình tưới hoa:

    - Xin lỗi công chúa! Tôi đã cố hết sức nhưng không thể làm cho vườn hoa đẹp như xưa.

    - Ồ không! Thật là kỳ diệu! Nói cho ta biết đi, ngươi đã làm thế nào vậy?!

    Lần đầu tiên trong đời có người nói với nó như vậy, mà lại là một công chúa nữa chứ. Thằng ngốc vui lắm, nó cười ngây ngô và lại say sưa nói với công chúa về những bông hoa ...Những ngày sau đó ngày nào công chúa cũng đến vườn hoa của thằng ngốc. Công chúa tự mình trồng những bông hoa, tự mình tưới nước cho chúng . Ban đầu thằng ngốc cảm thấy rất lạ nhưng rồi nó cũng hiểu ra rằng công chúa đang cố làm tất cả để nguôi ngoai nỗi nhớ hoàng tử. Thằng ngốc rất vui vì dù sao cũng có người cùng nó trò chuyện, có người chịu nghe nó nói cả ngày về những bông hoa hồng. Thằng ngốc cố làm cho công chúa vui những lúc công chúa ở bên nó. Có một lần thằng ngốc nói với công chúa về ý nghĩa của các loài hoa:

    - Hoa hồng bạch là tình bạn chân thành, hồng nhung là tình yêu nồng thắm, hồng vàng là... - Vậy còn hồng xanh , nó tượng trưng cho điều gì - Hồng xanh là tình yêu bất diệt ! thưa công chúa,nhưng nó không có thật.

    - Vậy tại sao nó lại tượng trưng cho tình yêu bất diệt?!

    - Đó là một huyền thoại,thưa công chúa. Người ta nói rằng nếu ta trồng một cây hoa hồng bằng cả trái tim dành cho người mình yêu thương thì nó sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh. Đó là bông hoa có phép mầu, nó sẽ cho một điều ước..

    - Ta sẽ ước chiến tranh kết thúc và hoàng tử sẽ trở về bên ta...

    - Thưa công chúa! Không có điều gì là không thể xãy ra .Tôi tin nếu công chúa thành tâm biết đâu cây hoa mà công chúa trồng sẽ nở ra một bông hoa hồng xanh.

    - Ta tin ngươi...

    Và từ hôm đó công chúa dành hết thời gian để chăm sóc cho cây hoa hồng của mình. Nhưng không hiểu sao cây hoa mà công chúa trồng mãi vẫn không nở một bông hoa nào cả. Có một sự thật mà có lẽ thằng ngốc không bao giờ dám nói. Đó là câu chuyện về hoa hồng xanh chỉ là một lời nói dối. Thằng ngốc không muốn thấy công chúa quá đau buồn nên nó đã nghĩ ra câu chuyện về bông hoa hồng xanh và điều ước...

    Nhưng rồi thằng ngốc mới thấy đó là một sai lầm rất lớn. Nó sợ cái ngày mà cây hoa của công chúa nở ra một bông hoa bình thường. Công chúa sẽ rất buồn. Thằng ngốc không muốn làm công chúa buồn một chút nào. Nó cố tìm trong vườn hoa bao la của nó một bông hoa hồng xanh nhưng chẳng có bông hồng xanh nào cả....Rồi một đêm thằng ngốc trằn trọc mãi không ngủ được. Bỗng nhiên nó nghe thấy một giọng nói như tiếng thì thầm vậy

    - Stupid! Sao ngươi buồn thế?! -Ai vậy... Ta là hoa hồng đây.

    - Hoa hồng ư? Sao ngươi có thể nói được.

    - Ngươi ngốc quá, ta luôn nói chuyện với ngươi mà ngươi không để ý đấy thôi, loài hoa nào cũng nói được, chỉ là có bao giờ ngươi lắng nghe không mà thôi.Có chuyện gì mà ngươi buồn vậy.?

    - Ta.. Ta đã trót nói dối công chúa về hoa hồng xanh. Ta không nghĩ là công chúa lại đặt nhiều niềm tin vào hoa hồng xanh đến thế.

    - Stupid. Ngươi đang nghĩ gì vậy. Ta nói cho ngươi biết điều này nhé: Huyền thoại mà ngươi đã nói với công chúa là có thật đấy.

    - Sao cơ. Thế nghĩ là hoa hồng xanh là có thật. Ngươi biết làm thế nào để tạo ra hoa hồng xanh phải không.?

    - Ta biết..Nhưng ta không thể nói cho ngươi được

    - Tại sao chứ.? Ta xin ngươi đấy

    - Stupid à.. Ngươi thật là ngốc quá, ngươi làm tất cả là vì cái gì chứ.

    - Ta..Ta muốn công chúa có bông hoa hồng xanh . Ta muốn ước mơ của công chúa trở thành sự thực. Ta không muốn thấy công chúa buồn..

    - Ôi Stupid. Ta không muốn nói cho ngươi một chút nào, nhưng thôi được rồi, nếu ngươi thực sự muốn có một bông hoa hồng xanh, ta sẽ chỉ cho ngươi cách ...

    Và hoa hồng ghé tai thằng ngốc thì thầm điều gì đó mà chỉ có thằng ngốc nghe rõ. Khuôn mặt thằng ngốc bỗng ngẩn ngơ đến khó hiểu. Rồi người ta thấy thằng ngốc ngước nhìn bầu trời đầy sao và mỉm cười.... Sáng sớm hôm sau khi công chúa vừa thức dậy thì người hầu của nàng đã chạy vào:

    - Thưa công chúa, thật không thể tin được, người hãy ra mà xem, cây hoa mà công chúa trồng đã nở một bông hoa màu xanh.

    Công chúa như không tin vào những gì mình nghe thấy. Nàng chạy ngay ra vườn hoa . Trước mắt nàng là một bông hoa hồng xanh tuyệt đẹp. Những cánh hoa lấp lánh những giọt sương sớm long lanh dưới ánh sáng mặt trời. Công chúa cầm bông hoa đặt lên trái tim . Nàng còn chưa kịp nói điều ước thì người hầu của nàng đã vào báo:

    - Thưa công chúa.!Hoàng tử đã thắng trận trở về. Có lẽ hoa hồng xanh đã biết truớc điều ước của nàng nên không cần công chúa phải nói ra.

    Công chúa băng qua quảng trường rộng mênh mông để đến bên cổng thành. Quả nhiên từ phía ngọn núi xa hoàng tử đã trở về, chiếc áo bào sạm đen vì khói bụi. Hoàng tử xuống ngựa ngay khi chàng trông thấy công chúa, quên đi cả những mệt mỏi bao tháng ngày qua, vòng tay ôm chặt công chúa như không bao giờ muốn buông ra vậy
    .
    - Cô bé của ta! Ta nhớ nàng quá.

    - Em gần như đã tuyệt vọng, chàng biết không .Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.Chàng hãy nhìn xem, một bông hoa hồng xanh .Chính nó đã mang chàng về với em.

    - Hoa hồng xanh! Ta tưởng làm gì có hoa hồng xanh trên thế gian này! - Có chứ. Đó là một huyền thoại. Em sẽ dẫn chàng đến vườn hoa. Stupid sẽ kể cho cho chàng nghe huyền thoại về hoa hồng xanh. Vậy là hoàng tử và công chúa cùng đến vườn hoa của thằng ngốc.

    - Stupid! Ngươi đâu rồi. Ra đây đi nào, hoàng tử muốn nghe câu chuyện về hoa hồng xanh của ngươi.... Nhưng Stupid đã biến đi đâu mất. Công chúa gọi mãi, gọi mãi mà không thấy thằng ngốc đâu cả. Bên gốc hoa mà công chúa trồng chiếc bình tưới hoa được dựng ngay ngắn. Chẳng hiểu thằng ngốc đã biến đi đâu mất.

    Chỉ còn cơn gió thổi những bông hoa hồng đung đưa như đang hát một bài hát từ rất xa xưa "Tình yêu chân thành bắt đầu từ trái tim,chỉ có máu từ con tim của một kẻ đang yêu mới tạo ra bông hồng xanh bất diệt. Và bông hồng xanh sẽ tạo nên điều kỳ diệu..."
     
  11. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    Tặng những ai phải ngồi nhà trong khi người người tung tăng lên rừng xuống biển dịp lễ sắp tới :D


    GIÁ TRỊ CUỘC SỐNG

    Động đất và sóng thần ở Nhật Bản thật khủng khiếp, khiến tôi nghĩ đến ngày tận thế. Sự sống quá đỗi mong manh nhưng có lẽ vì thế mà chúng ta biết quý cuộc sống hơn.

    Con người đúng nghĩa sinh ra để tận hưởng những gì mà cuộc sống mang lại. Tận hưởng và hưởng thụ là hai chuyện không hoàn toàn giống nhau. Hưởng thụ phải có những điều kiện khách quan. Điều kiện ấy có thể là tiền bạc, là sức khỏe. Không có tiền thì quên chuyện đi du lịch, đừng có mơ mướn phòng ở khách sạn 5 sao hay về nghỉ tại các resort sang trọng. Không có sức khỏe thì đừng nghĩ đến chuyện chinh phục đỉnh Phanxipang hay đi thăm Tây Tạng, "nóc nhà thế giới".

    Hưởng thụ có vẻ như là chuyện của những người có đủ điều kiện về tiền bạc và sức khỏe. Mà những người này ở Việt Nam ta có lẽ chưa nhiều lắm (những người có tiền có thể không đủ sức khỏe, người có sức khỏe có thể không đủ tiền). Còn tận hưởng cuộc sống cũng là một sự hưởng thụ nhưng không đòi hỏi điều kiện gì nhiều. Tất nhiên phải có một điều kiện chủ quan đó là "sức khỏe tinh thần của bạn". Sống tích cực, tâm hồn thanh thản do biết thừa nhận và chấp nhận những cái mình không thể thì sẽ nhận ra rất nhiều thú vui, vẻ đẹp, mà chúng ta có thể hưởng thụ, có khi không mất xu nào nhưng nó là vô giá. Thời còn trẻ, tôi rất nghèo nhưng biết tận hưởng những giây phút nghỉ ngơi hiếm hoi để hưởng thụ vẻ đẹp của thiên nhiên. Buổi chều tối khi kéo xe ba gác rỗng trở về sau một ngày chở hàng mệt nhọc, trên đê sông Hồng, mạn Chèm Vẽ bây giờ, hạ càng xe xuống, ngồi hàng giờ để ngắm đám mây chiều lộng lẫy, rực sáng rồi mờ tối dần phía sau dãy núi Ba Vì. Có những đêm nằm ngửa trên sân thượng nhìn bầu trời đen như nhung lấp lánh ngàn sao, hoặc ngắm mây trôi vùn vụt qua vầng trăng 16, đẹp không thể tả được. Hay những lúc bẻ được một ôm hoa dại cho vào chiếc vại con góc nhà mà thấy cuộc đời bừng sáng. Đó là sự hưởng thụ đem cho tôi nhiều khoái cảm trong cuộc sống có phần bất hạnh của mình lúc ấy. Những khoái cảm này đi vào nội tâm và góp phần tạo ra những bài hát của tôi bây giờ. Những cái đó không thể mua bằng tiền bạc.

    Trong sự hưởng thụ có những tiêu chuẩn của cá nhân và những tiêu chuẩn của đám đông. Sự tận hưởng nặng về “tiêu chuẩn cá nhân”, những tiêu chuẩn phụ thuộc vào điều kiện sống và tính nết của mỗi người. Nếu bạn đi trên đường không phải bằng chiếc xe đạp Martin như tôi mà bằng chiếc Mercedes E250 thì chắc chắn sự hưởng thụ của bạn là “đỉnh” rồi. Nhưng với tôi, tôi thích thong dong xe đạp hơn, gió mát lùa bên tai, mọi vật thật gần gũi cứ chầm chậm trôi qua trước mắt mình. Tôi ngưỡng mộ bạn, nhưng tôi có sự hưởng thụ “đỉnh” của riêng mình (…). Đấy chính là “tiêu chuẩn cá nhân”. Chạy theo những “giá trị đám đông” tuy khi có được thì “trên cả tuyệt vời” nhưng mệt lắm đấy. Nhưng nếu không thể có được nó, sao ta không biết tận hưởng những “thú vui không mất tiền mua”.

    Nếu có phút rảnh rỗi nào bạn hãy tận hưởng cuộc sống theo “tiêu chuẩn cá nhân” (…). Nếu may mắn có chút tiền bạc thì đừng từ chối hưởng thụ theo “tiêu chuẩn đám đông”. Hãy đến Lệ Giang ngồi uống cà phê bên con suối nhỏ, đến Sentosa để xem vở nhạc kịch Lion King, một siêu phẩm kiểu Broadway, đến Penang ăn măng cụt, sầu riêng trong những quán bán trái cây tươi trên con đường núi xen kẽ rừng già và những vườn cây ăn trái, đến Kyoto để đi dạo trên con đường ven kênh rực rỡ anh đào, để ngắm phố cổ Gion những quán trà, thấp thoáng bóng dáng các Geisha, Maika xinh đẹp, bí ẩn và cực kỳ quyến rũ… Thế thì còn gì bằng. Phải thế không bạn?

    (Dương Thụ - Elle Việt Nam số 7)
     
  12. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    Gia đình không ruột thịt

    Bài của nữ đạo diễn Việt Linh đăng trên tạp chí Đẹp tháng 8/2011

    1. Lâu rồi, nhưng chị không quên "Shara" - bộ phim Nhật lọt vào vòng thi chính thức của liên hoan phim Cannes 2003, bộ phim mà sự tinh tế của nó khiến người xem sửng sốt, còn nữ đạo diễn Naomi Kawase thì được giới phê bình tiên đoán là gương mặt tương lai của điện ảnh thế giới. Vả đúng vậy, chỉ bốn năm sau, cũng tại Cannes, phim "Khu rừng than khóc" (The Mourning Forest) của Kawase nhận giải Grand Prix. Nhưng điều chị muốn kể ở đây là câu chuyện khác.
    Mồ côi, luôn luôn khát khao nguồn cội, ngay khi còn là sinh viên trường nghệ thuật Osaka, Naomi Kawase đã bắt đầu quay phim "tài liệu" gia đình - nơi cô sống với những người trợ dưỡng - như một cách điều tra gốc gác. Bằng con đường nhẫn nại (...) đó, Kawase rốt cuộc đã tìm ra dấu vết của cha; nhưng điều quan trọng hơn, như cô nói, là tìm ra định nghĩa gia đình mới: Nơi con người, dù xa huyết thống nhưng gần gũi, yêu thương trong cuộc sống thường nhật; Nơi liên kết những số phận để cùng nhau băng bó nỗi đau, vượt qua nỗi sợ...
    (...)

    2. Mới đây, chị tình cờ đọc trên mạng một tâm tình tha thiết. Người đàn ông kể rằng hai mươi năm trước, trong lúc anh đang suy sụp vì mất vợ cùng đứa con chưa kịp chào đời, thì cô gái kia tìm đến, như lời an ủi của thiên cơ. Rồi họ cưới nhau, rồi con gái nhỏ sinh ra trong hạnh phúc vô biên của gia đình. Nhưng hạnh phúc này rất nhanh rạn nứt, bởi vợ anh là mẫu phụ nữ không thích hợp thiên chức làm mẹ, ngay cả khi họ có đứa con thứ hai.
    Một lần, sau trận xô xát nhỏ, cô vợ bỏ đi, để lại cho chồng mảnh giấy, ghi rằng con gái lớn của họ không cùng máu mủ với anh, rằng anh có thể tiếp tục nuôi hoặc đưa nó vào trại trẻ mồ côi tùy ý. Thương con lớn mới bốn tuổi, con bé chỉ vừa mười ba tháng, anh cố gắng đi tìm vợ, để ê chề biết cô đã ra nước ngoài với người đàn ông khác. Ê chề hơn, xét nghiệm AND cho biết thông tin cô để lại trên mảnh giấy cũng là sự thật. Anh viết: “Quá uất hận và cay cú, đã hai lần tôi đưa con vào trại trẻ mồ côi, nhưng cả hai lần chỉ đưa đến cổng là tôi lại quay về…”. Chị tin người đàn ông kia nói thật: làm sao đành đoạn bỏ rơi một đứa bé mình đã chăm lo, ôm ấp nhiều năm? Làm sao đành đoạn bỏ rơi một đứa bé mà khi bị đưa vào trại trẻ mồ côi, vẫn đinh ninh được cha chở đi chơi, vẫn ôm cha líu lo ca hát…?
    Trong bài tâm sự của mình, người đàn ông luôn gọi đứa bé kia là con, mộc mạc, âu yếm: “Cách đây ba năm, khi con học xong THPT thì mẹ con quay về. Cô ấy gặp tôi và có ý đón con sang nước ngoài. Nghĩ đến quyền lợi của con, tôi đồng ý, với điều kiện không được nói cho con biết tôi không phải là cha ruột. Nhưng để thuyết phục con đi theo, cô ấy đã nói cho con biết cái điều bí mật đó. Cuối cùng, con cũng không đi theo mẹ. Con nói với tôi rằng càng biết sự thật con càng thương tôi nhiều hơn. Rằng người mẹ đó không xứng đáng, không có trong tâm trí của con, rằng trong lòng con không ai thay thế được tôi.” (…) Anh nói nhìn các con, anh thực sự thanh thản vì thấy quyết định của mình là đúng. Chị tin anh thanh thản, nhưng cũng tin sự thanh thản của anh đã làm rưng rưng biết bao người…

    3. Đúng ra câu chuyện kể trên và câu chuyện xứ Nhật xa xôi không làm chị lay động tâm can đến vậy, nếu nó không liên quan tới một bí mật rất lớn mà nàng dâu được mẹ chồng yêu quý là chị, được giao phó kể lại với con trai yêu quý của bà. Trù trừ mãi, cuối cùng chị cũng phải chọn một ngày lành. Bằng thái độ nâng niu nhất, e dè nhất, chị thỏ thẻ với anh rằng mẹ nhờ em nói lại với anh một điều quan trọng, rằng em phải nói ra vì tuân lời mẹ, chứ điều kia hoàn toàn không ảnh hưởng quan hệ chúng ta, không gây ra bất cứ đổi thay, xáo trộn nào… Chị cứ thế rào đưa, để cuối cùng nói ra được điều mẹ chồng chị muốn con trai được biết: Anh thật ra không phải là con ruột của ba anh. Anh sinh ra từ một lòng tốt vô danh, và do chính người cha vô sinh xếp đặt.

    Chị kín đáo quan sát người đàn ông trầm mặc nhưng quyết liệt của mình, nhấp nhỏm chờ đợi cái gì đó hao hao đá, hao hao lửa, hao hao giông bão… Nhưng không, không có gì tương tự xảy ra. An nhiên mà trịnh trọng, người đàn ông của chị nói anh sẽ không bao giờ cất công tìm hiểu câu chuyện này. Năm mươi năm anh có một gia đình ấm êm, năm mươi năm anh có một người cha mà mọi đứa con đều mong ước. Anh không muốn đổi thay điều đó, không có sự thật nào có thể làm thay đổi trong anh điều đó. Mãi mãi.
    Và đúng vậy, đã hơn mười năm kể từ ngày phải nói ra câu chuyện cần nói, chị chưa bao giờ nghe anh nhắc lại, dù chỉ một lần. Còn chị, bỗng thấy mình sao hay quấn quýt… người dưng.

    Câu chuyện của đạo diễn Việt Linh làm mình nhớ tới một câu châm ngôn ngắn gọn thế này: “Home is where the heart is.” – chừng nào thấy tim mình thuộc về nơi nào đó, chừng ấy ta có một mái nhà. Thực sự.
     
  13. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    "Chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời..."

    (Tặng những người sống quanh tôi. Dù bé nhỏ, và tưởng chừng chẳng là gì với thế giới này, mỗi chúng ta đều là duy nhất, và có thể là "cả thế giới với ai đó")

    Chẳng có ai tẻ nhạt mãi trên đời
    Evghenhi Evtushenko


    Chẳng có ai tẻ nhạt mãi trên đời
    Mỗi số phận chứa một phần lịch sử
    Mỗi số phận rất riêng, dù rất nhỏ
    Chắc hành tinh nào đã sánh nổi đâu!

    Dẫu anh sống chỉ một đời lặng lẽ
    Quen với cái lặng thinh không tô vẽ cho mình
    Thì lại chính cái lặng thinh nhường ấy
    Biến anh thành đáng nhớ với xung quanh!

    Mỗi người chứa một nội tâm tiềm ẩn
    Phút cao hứng thiêng liêng, phút hạnh phúc tuyệt vời,
    Cả phút đau thương, kinh hoàng, không xóa nổi,
    Một thế giới lặng thầm, đâu phát lộ cho ai.

    Cho đến khi con người ấy chết đi,
    Thì cũng chết theo luôn sắc tuyết đầu mùa lóng lánh
    Những khám phá trong đời... những cái hôn, trận đánh...
    Cũng xóa hết theo anh, không sót lại gì!

    Dù quyển sách đã in, dù cái cầu đã dựng
    Những máy móc đã làm, những bức vẽ đã treo,
    Đồ vật có thể còn, vẫn còn gì hơn thế
    Mỗi con người sẽ có gì để vĩnh viễn mang theo?

    Quy luật thiên nhiên thẳng thừng khắc nghiệt,
    Mỗi con người ra đi - một thế giới mất đi,
    Ta hay nhớ bề ngoài từng đặc điểm trần gian, xương thit!
    Nhưng thực chất sâu xa, ta nắm bắt được gì?

    Cho đến anh em, ruột thịt, bạn bè
    Đến cả cha mẹ mình, cả người yêu duy nhất,
    Chúng ta tưởng biết kỹ càng, sâu sắc,
    Nhưng thử hỏi thực tình, ta đã biết gì đâu...

    Những con người ra đi.... không thể gì tái tạo,
    Những vũ trụ riêng tư không lặp lại bao giờ!
    Tôi cứ muốn kêu lên, kêu to lên điều ấy
    Trước đời người đều đặn tựa thoi đưa!....

    (BẰNG VIỆT dịch)
     
    Last edited: Oct 4, 2011
  14. awholenewworld

    awholenewworld old old cat

    Joined:
    May 13, 2009
    Messages:
    354
    Likes Received:
    0
    Mình uống gì khi mình uống trà

    Dạ Thảo Phương's blog

    Tôi không biết bà nội tôi có phải người sành trà không, nhưng chắc chắn bà là người yêu trà. Lớn lên dưới mái nhà của bà và ít được tiếp xúc với thế giới bên ngoài, hồi nhỏ tôi từng nghĩ người lớn ai cũng phải yêu trà như vậy.
    Muốn có một ấm trà ngon, người ta thường nghĩ đầu tiên cần có trà ngon. Rồi mới đến nước, cách đun nước, chọn ấm chén, pha trà...
    Tôi từng nghe một nhà thơ giảng giải về nghệ thuật uống trà, anh nói người sành trà nhìn nước trà là biết trà ngon hay không, nước trà phải có sắc xanh biếc quyện với màu vàng đằm thắm óng ả... Anh biết ở Hà Nội có một nơi bán trà trước đây anh vẫn thường mua, trà pha luôn có được màu nước xanh mê hồn ấy. Tôi không lạ địa chỉ này. Hồi nhỏ, nhà hàng xóm sát vách chuyên bỏ trà buôn, một trong những khách hàng lớn nhất là địa chỉ bán trà nọ. Tôi cũng không lạ cách nhà hàng xóm "làm trà". Cứ lên gác sân nhà tôi là có thể thấy sân sau nhà họ, nơi thỉnh thoảng trà được đem ra trộn với ve xanh, ve vàng, loại ve chuyên để pha quét vôi tường.
    Sống cạnh một nhà buôn trà như thế, lẽ dễ hiểu là bà tôi thường tự tay ướp trà. Tầm 4, 5 tuổi tôi đã thường phụ chị gái tách hạt gạo của hoa sen, rồi hái ngâu, hái sói, hái nhài để bà ướp trà. Lớn hơn chút nữa, tôi được bà giao viết tên hoa ướp lên những mẩu giấy dán ngoài những lu trà chất đầy một góc gác xép. Lu trà không ướp gì thường là lu trà cao cấp nhất.
    Một nhiệm vụ quan trọng nữa của tôi là rửa ấm chén. Hồi đó chưa có nước rửa ấm chén, đồ nghề của tôi là xơ mướp, tro bếp, với những vết cáu cứng đầu cứng cổ thì cần thêm trợ lực của chanh hoặc dấm. Rửa sạch các vết cáu tuy khó nhưng không khó bằng việc rửa sạch mùi chanh, dấm. Thường thì trước khi tráng nước cuối, tôi hay cho chén lên mũi ngửi đi ngửi lại cho... chắc. Bà tôi rất nghiêm khắc và dữ đòn. Chỉ cần bà nhấc chén lên và nói: "Rửa ấm chén thế này thì uống trà thế nào!", là tôi đã sợ bủn rủn chân tay.
    Lớn hơn một chút, tôi được bà dạy cách pha trà. Đến giờ tôi vẫn nhớ cái cảm giác hơi ngộp thở mỗi sáng mời trà bà, nhìn bà nâng chén trà lên, chậm rãi nhấp ngụm đầu tiên. Nếu bà lặng im, hơi lim dim mắt như dõi về một nơi nào đó, rồi gương mặt sáng lên thư thái, và uống tiếp ngụm nữa mà không mắng mỏ gì thì có nghĩa là... "thoát".
    Ở nơi suối vàng, chắc bà tôi phiền lòng lắm khi biết cái thú uống trà của bà truyền đến tôi giờ đây đã biến tướng thành thú ngồi lê la trà xu vỉa hè, ôm những chiếc cốc thủy tinh to vật, bên trong đựng một thứ nước màu nâu vàng cẩu thả, rất xa với thứ nước trà bà dạy tôi pha năm xưa. Không những thế, gần đây các hàng trà vỉa hè chuyển sang bán trà chanh, thêm chút đường và một lát chanh để kiếm cớ nâng giá cốc trà lên gần chục lần, thì tôi cũng đổ đốn hay tặc lưỡi uống thứ trà đó. Trà loãng, cốc thủy tinh, lại còn chanh với đường! Trời ơi, hẳn bà sẽ giận uất lên được.
    Nhưng có lẽ bà sẽ nguôi giận khi biết là nhờ những buổi trà xu lê la vỉa hè, vừa ôm cốc trà vừa nhẩn nha ngắm cây, ngắm phố, ngắm người xe lại qua mà tôi hiểu được một điều: Những buổi trà sáng xưa kia, không hẳn bà đã uống những tách trà tôi pha, mà là uống những khoảnh - khắc - cùng - trà.
    Hồi sinh viên, đọc lại cuốn Ngàn cánh hạc của Kawabata tôi rất yêu đoạn tả cảnh uống trà trong trà thất. Người con gái Phù Tang nâng chén trà lên, thoáng dừng mắt lại ở vết men sẫm thầm kín nơi miệng tách trà, như thể một vệt son ai đó đã để lại.
    Vậy mà ba năm xa Hà Nội, sống ở đất nước của Kawabata, tôi vẫn chỉ thương nhớ đến thèm khát những buổi trà xu vỉa hè. Còn trà đạo với tôi, đến giờ vẫn là môt tách trà đẹp, nhưng là tách trà đẹp của người khác.
    Cách đây một năm, tôi mới tìm được cảm xúc uống - trà - của - mình" trong một lần đưa ca sĩ Giang Trang đi vãn cảnh chùa ở Kamakura... Chiều muộn, chúng tôi ngồi dưới mái hiên sau một ngôi chùa cổ, ngắm ánh nắng tan dần trong khu vườn Nhật. Khu vườn mênh mang như một buổi chiều không có kết thúc, chỉ có cỏ và đá, với một cây cầu nhỏ tượng trưng soi bóng xuống một dòng sông uốn khúc tượng trưng... Cảm giác có thể nói hết mọi điều nhưng chẳng có gì cần nói, chúng tôi ngồi tựa vách chùa ngắm thời gian trôi cho đến khi xẩm tối. Khi đó, tôi thấy mình gần kỳ lạ với bà tôi trong những buổi trà sáng, với người thiếu nữ Nhật trong tiểu thuyết của Kawabata, và với chính tôi khi chiếm một cái ghế nhựa tàu, ôm khư khư một cốc thủy tinh trà rõ to, tự biến mình thành một cái cây trên vỉa hè Hà Nội.
    Vậy đấy, người ta có thể có một người ở bên trong một phút giây riêng tư chừng đó mà chẳng thấy phiền. Và có thể thưởng thức thú uống trà mà không có trà.
    Tôi thường nghĩ đến kinh nghiệm này khi ai đó nói với tôi rằng họ chỉ thỏa nguyện nếu mua được một căn nhà ở quận X, một chiếc xe cáu cạnh của hãng Y, nhiều tiền như ông Z, thành đạt như chị A, hoặc được sống với chàng B, nàng C nào đó. Tôi nghĩ một người đã sẵn sàng để hạnh phúc sẽ không đùn đẩy cái trách nhiệm làm mình hạnh phúc cho người/ điều gì khác.
    Đôi khi tôi cũng nghĩ điều gì cần chuẩn bị đầu tiên để có được một tách trà ngon. Có lẽ việc có một cái tách sạch còn quan trọng hơn cả việc có trà ngon. Vì với một cái tách sạch, một ngụm nước trắng còn ngon hơn là trà ngon được rót vào một cái tách chưa sạch. Cũng thế, tôi tin rằng người ta sẽ rất khó cảm nhận hết được những hương vị của cuộc đời mình nếu đánh mất sự trong sáng khiêm nhường như một chiếc tách rỗng không sẵn sàng nhận vào mình mọi hương vị của từng giây phút sống...
     
  15. tuvansuckhoe99

    tuvansuckhoe99 New Member

    Joined:
    Mar 22, 2013
    Messages:
    1
    Likes Received:
    0
    Cho thuê nhà làm cửa hàng kinh doanh và ở. Diện tích 28 mét vuông, cao 5 tầng với 1 tum và 1 sân thượng có mái tôn. Mỗi tầng có 1 công trình phụ và 1 phòng.
    Địa chỉ 45 ngõ Tự Do - Phố Đại La - Phường Trương Định - Quận Hai Bà Trưng - Hà Nội.
    Liên hệ ông Quảng, số ĐT: 0902044680.
    Hoặc bà Thủy, số ĐT: 0936801959.