Khi ta chọn người này chứ không phải người kia...

memory

New Member
Mối tình đầu của mình có phải là người ấy không? Giờ nghĩ lại thì không phải, bởi hồi đó mình hãy còn quá trẻ con. Thích không phải, yêu cũng không, chỉ là thần tượng thì đúng hơn, bởi vì anh ấy là một người thật giỏi giang và đẹp trai, ga lăng hết cỡ...
Vậy thì mối tình đầu của mình là đằng ấy rồi nhỉ? Mình với đằng ấy bằng tuổi nhau, nên chắc vì thế mà dễ dàng hiểu nhau hơn. Mình quen đằng ấy trong một lần đi dự một buổi hội thảo, mình bị ấn tượng bởi sự năng nổ nhiệt tình của đằng ấy. Con tim mình bắt đầu xao xuyến từ cái giây phút đằng ấy thẳng tay kéo mình vào lòng, cho mình mượn bờ vai để khóc... Lúc đó mình thấy thật ấm áp và bình yên... Trái tim mình đã trao cho đằng ấy ngay từ giây phút đó. Mọi kỷ niệm thật ngọt ngào... Mình yêu những lúc đằng ấy đánh ghita cho mình nghe, yêu những bản nhạc mà đằng ấy tự nhận là do đằng ấy sáng tác, rồi đằng ấy còn hát và thu âm lại gửi tặng mình... Đằng ấy khiến mình yêu tiếng ghi ta, yêu những bản nhạc không lời của pháp, cho đến tận bây giờ vẫn còn yêu, vẫn muốn nghe lại nó mỗi lúc mình buồn... Có lẽ suốt cả cuộc đời này mình sẽ không tìm được ai có thể hiểu được mình như đằng ấy, có thể nhìn thấy tận sâu trong đáy tâm hồn và đôi mắt mình nỗi buồn, niềm vui, hiểu được tâm trạng của mình mọi lúc mọi nơi, biết được mình sẽ làm gì trong những tình huống như thế nào... Hiểu mình hơn cả chính bản thân mình, cứ như thể đọc được cả ý nghĩ trong đầu mình vậy... Mình còn khâm phục đằng ấy, vì ngoại ngữ gì đằng ấy cũng giỏi, đặc biệt là Anh, Pháp và Nhật. Thế mà đằng ấy lại nói dối mình. Đằng ấy đi du học...
Thế thì mối tình thứ 2 của mình có phải là ^^^ không nhỉ? Mình hỏi thế bởi thực sự suốt 2 năm bên nhau, chưa lần nào mình cảm nhận được cái gọi là tình yêu, dù mình đã thực sự cố gắng để yêu ^^^ rất nhiều. Mình hay gọi ^^^ bằng cái tên thân mật, vì ^^^ kém mình 2 tuổi, nhưng giỏi giang và chín chắn hơn mình rất rất nhiều lần. Mình đã rất muốn tựa vào vai ^^^, vì mình biết bờ vai đó đáng để mình tựa vào. Suốt 2 năm, ^^^ cứ lặng lẽ đi bên cạnh cuộc đời mình, âm thầm bảo vệ, nâng đỡ mình những lúc mình buồn vui hay gặp khó khăn trong cuộc sống. Mỗi lần ^^^ hỏi sao cứ có cảm giác mình xa cách đến vậy, mình chỉ lặng im không nói gì, nhìn xa xăm về một nơi vô định... Trong lòng mình vẫn không thể quên được đằng ấy... Mình xin lỗi, nhưng cứ mỗi lúc nhận được điện thoại hay email của đằng ấy, là trái tim mình lại rộn ràng, k còn nghe theo những gì lý trý mách bảo. Thế là mình và ^^^ xa nhau... Nhưng mình vẫn là bạn, ^^^ nhỉ. Mình vui lắm mỗi lúc thấy ^^^ gọi điện báo được thăng chức, lúc lên phó phòng, lúc lên trưởng phòng, và giờ thì đã là giám đốc rồi... Nhưng sao ^^^ không chịu tìm cho mình 1 bóng hồng đi, ^^^ chẳng phải muốn lấy vợ lắm sao...
Vì mình biết những gì mình làm với ^^^ là không đúng, mà sau khi dời xa ^^^ mình đã không muốn ở bên cạnh bất kỳ một ai khác nữa, cho đến khi mình biết chắc rằng mình đã thực sự coi được đằng ấy như bạn, một người bạn bình thường như những người bạn khác... Mất mấy năm cuộc đời, để mình tìm sự bình yên cho tâm hồn... Ai đến bên mình cũng chỉ nghĩ mình là đứa con gái kiêu kỳ, chẳng ai hiểu được những suy nghĩ trong lòng mình lúc đó... Đến mãi cuối năm 2009, mình mới thực sự làm được điều đó, đằng ấy ah...
Thế rồi mình quen Anh vào một ngày tháng 06/2010, trong một buổi tối khi mọi người cười đùa vui vẻ bên bàn uống cafe. Ấn tượng của mình về Anh lúc đó là nụ cười, nó thật ấm áp biết bao. Mình chỉ nhớ mỗi cái ấn tượng đó mà quên đi mất rằng lúc đó trong đầu mình chợt thoáng hiện lên cái ý nghĩ ai yêu anh chắc sẽ khổ nhiểu, mãi cho đến lúc này khi lật dở từng trang nhật ký, mình mới thấy lại mình đã lao đầu vào mà k suy nghĩ điều gì... Bởi Anh đúng là người khiến mình cảm thấy đau đớn nhiều nhất, cảm giác như con tim bị xé vụn ra thành hàng trăm hàng ngàn mảnh, k thể nào hàn gắn được nữa... Lần đầu tiên được nếm trải cái cảm giác của một kẻ bị phản bội, bị ruồng bỏ, nó làm cho lòng mình như tê dại... Tự hỏi lòng, ngay từ giây phút đầu tiên ấy, Anh đã bao giờ yêu mình chưa nhỉ? Anh không ghen khi thấy đằng ấy gọi điện rủ mình đi chơi vào ngày 20/10, k có phản ứng gì mỗi lần ^^^ gọi . Mình vẫn luôn chạnh lòng buồn vì Anh quá vô tâm hững hờ với mình... Nhưng mình không biết phải làm thế nào, vì Anh là người duy nhất trong suốt bao nhiêu năm, đem đến cho mình cái cảm giác bình yên và ấm áp đến thế... Mâu thuẫn quá... Rốt cuộc thì mọi thứ chẳng còn lại gì... Đến lúc e biết được rằng, anh cho người ta pass để vào fb của Anh thì e mới hiểu, em chưa từng có ý nghĩa gì với Anh, bởi trong suốt thời gian bên nhau, đến cái pass để vào máy tính của Anh, có chết Anh cũng chẳng muốn cho e... Đúng là lẽ ra Anh nên nói rõ mọi chuyện, thay vì làm kẻ bắt cá 2 tay như thế mới phải...
Đến giờ phút này, vẫn chỉ có đằng ấy và ^^^ sau mọi chuyện thì chúng ta vẫn còn là bạn, còn Anh, giò không còn cả dám đối diện với e sao? Em vẫn luôn tự hỏi, tại sao con người ta có thể vô tâm hững hờ như thế được nhỉ, quen nhau, yêu nhau, rồi bỗng chốc không còn bằng cả 2 kẻ xa lạ đi trên đường... Lẽ ra em nên hận Anh, vì rất nhiều thứ, nhưng e sẽ không làm thế, mà e muốn cảm ơn Anh, vì Anh đã dạy e biết một điều rằng, cuộc đời này luôn thay đổi, con người ta có thể vì nhiều cái mà sống khác đi... Anh dạy e rằng cần phải biết dùng lý trý để yêu, chứ không phải con tim, bởi vì cần phải giữ cho cái đầu lạnh để luôn tỉnh táo, để có thể phân biệt được mọi thị phi trắng đen, để không ai có thể trà đạp nên tình cảm của em như anh đã từng trà đạp nó... Anh ạ, hãy sống thật tốt chứ đừng làm như những gì Anh nói với em, tình cảm không phải là cái có thể đem ra để bỡn cợt được đâu Anh...
Người ta vẫn bảo, một người con gái có đôi mắt buồn thì sẽ khó có thể có một cuộc sống hạnh phúc trọn vẹn. Mình không biết sau này mọi thứ sẽ ra sao, tất cả rồi sẽ đi đâu về đâu, nhưng mình biết rằng cuộc sống vẫn đang tiếp diễn, chẳng ai đợi ai, cứ hối hả bước đi, bước đi... Ai đó nói sẽ thay cho mình đôi mắt buồn ấy bằng đôi mắt chim sơn ca, mình biết đó là điều không thể, nhưng mình sẽ cố gắng để dung hòa mọi thứ trong cuộc sống.
Nếu biết ngày mai ta không còn trên cõi đời này nữa, thì ta sẽ biết quý trọng hơn cuộc sống của giây phút ngày hôm nay... Gấp gáp, gấp gáp nuối tiếc từng khoảng khắc đã qua để sống có ý nghĩa hơn...
 

memory

New Member
Mọi thứ thật trống trải biết bao. Giờ cảm giác bơ vơ trong e rõ ràng hơn bao giờ hết, có nhà không thể về, không còn đường để đi... Em chẳng biết mình phải làm gì để viết tiếp cuộc đời e... Mọi thứ đang chờ để khép lại. Một tháng, hai tháng hay ba tháng nữa... cũng chả biết được. Có lẽ số phận đã an bài cuộc đời e phải thế. E từng nói với anh, dù có chết e cũng sẽ không bao giờ vào viện cả, và chắc chắn e sẽ làm thế. Em thích nhìn thấy bầu trời tự do, trong xanh cao vời vợi ấy chứ không phải chỉ là một ô cửa sổ màu xanh, Em thích sống hết mình với những giây phút của tự do, chứ không phải chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy đến, chẳng còn thời gian và cơ hội để e bắt đầu lại từ đầu mất rồi. Thôi cứ ôm giấc mộng ấy đi về cõi thiên thu...
 

Nguyen Thu Nhan

Heo bụi bặm ...
Ai thế mà viết dài thế, không phải nhà Fanwave mà chui vào đây tâm sự có khi khó được chia sẽ lắm đó :D, và chữ cách nhau sát quá với lại không có hình ảnh minh họa đọc hơi mệt và khó hình dung, nhưng dù sao cũng đọc được 1/6 bài viết và thông cảm cho em

Khuyên em hãy quên hết mọi thứ, cứ sống cho chính mình và kệ mọi thứ xem có chết chóc ai không nào ? mọi thứ vẫn sẽ qua đi, mọi thứ vẫn tiếp diễn, mà cứ bùn bùn lùng bùng thế thì có khi lại lao vào vòng luẩn quẩn

Thôi thì cứ kệ nó đi , và ra đi tìm lại chính mình :D
 

memory

New Member
Mệt mỏi quá... Em đã từng uống cả lọ thuốc ngủ chỉ vì muốn tìm một giấc ngủ bình yên, muốn ngủ một giấc thật dài, thật dài để không phải thở từng hơi khó nhọc, không phải cảm nhận thấy sự nặng nề trong từng hơi thở ấy, không phải cảm thấy nỗi đau trong lòng mình... Giờ e lại ước mình được ngủ một giấc ngủ dài như thế... Bao lâu rồi nhỉ, đã bao lâu rồi e không thể ngủ một giấc yên bình rồi nhỉ? Sao e cứ phải cố gắng chịu đựng những điều đó? Cố sống nốt quãng đời còn lại với những điều như thế sao? Em sắp không gắng gượng được nữa rồi anh ạ, không còn đủ sức chống cự nữa rồi... Mệt mỏi quá...
 

hoaphonglan

beautiful life - beautiful mind
Sao phải khổ vậy, cứ phải sống vui, sống khỏe, sống có ích đi chứ bạn Memory. Mình phải yêu bản thân mình trước đã chứ. Cố gắng lên nào, sớm lấy lại cân bằng nhé
 

Linh_LL

Sống Chậm
Tan trường rồi thì thôi em ơi, nghĩ nhiều mệt đầu. Zai còn đầy, đặc biệt nhà FW còn cả mớ :D
 
Không biết bạn memory là ai. Nhưng anh đoán chắc e kh phải là gái Fanwave rùi:D.

Cuộc sống mà, còn nhiều niềm vui, nhiều điều hạnh phúc lắm, đừng nghĩ lung tung em nhé. Hãy đi đi, đi thật nhiều vào,... đi để thấy mình thật hạnh phúc, để thấy mình thật may mắn khi tồn tại trên cõi đời này.

Tôi là ai, là ai là ai ... mà yêu quả đời này

[video=youtube;8gFJZ0i3W7M]http://www.youtube.com/watch?v=8gFJZ0i3W7M&feature=related[/video]

Hãy lên xe, và đi đi em ơi. Ra đi để tìm lại chính mình:D
 

dungsoa3

Member
Hãy yêu bản thân mình trước. Mình khỏe, mình vui, mình xinh tươi, mình thấy cuộc sống còn nhiều điều để mình khám phá, tìm hiểu và để thấy còn rất nhiều điều khiến cho mình thấy hạnh phúc!!! Hãy nghĩ có một nửa kia vừa khít với mình đang chờ mình phía trước! Lấy lại cân bằng để tự mình đứng thật vững vàng nào bạn!!!
 

ohyeahgru

Active Member
Minh` ngo^. ra 1 dieu`: cuoc song' nhu 1 quyen sach', neu minh` ko di thi` chi doc dc 1 trang thoi.

Hay co^' doc het ca cuon sach di ban, se thay' do*i` minh` y' nghia~ lem'.

Chuc' so^ng' co' y' nghia~.

(Sorry, may' cty minh` hem co' tieng Viet :()
 

MrBin

Thiên lý độc hành
dài quá ko đọc hết :D nhưng nói chung nó là số phận và định mệnh thôi, nhiều khi muốn cưỡng cũng ko đc mà
 

shhanoi

Member
dài quá ko đọc hết :D nhưng nói chung nó là số phận và định mệnh thôi, nhiều khi muốn cưỡng cũng ko đc mà

chả hỉu ông Biên nói số phận hay định mệnh ở đây nó là cái gì....còn tớ thì tớ thấy tính cách tạo nên số phận bằng chứng ở đây là chú Biên đi chơi kiểu giề cách giề mà gặp được cô em họ xinh như mơ ý trong khi tớ cũng đi chơi suốt có gặp được đâu :)) vậy thì tính cách tạo nên số phận rồi , phải không cả nhà :)
 

Chie

New Member
Ôi, uống thuốc ngủ mà làm gì hử bạn! Chết vì 1 người không biết quý trọng bạn là cái chết ngớ ngẩn nhất.

Dù những chuyện bạn phải vượt qua sau chia tay là ko dễ dàng, nhưng cái gì rồi cũng qua. Kiên nhẫn 1 chút, bạn sẽ hạnh phúc khi tìm thấy người trân trọng bạn.
 

Chie

New Member
Ôi, uống thuốc ngủ mà làm gì hử bạn! Chết vì 1 người không biết quý trọng bạn là cái chết ngớ ngẩn nhất.

Dù những chuyện bạn phải vượt qua sau chia tay là ko dễ dàng, nhưng cái gì rồi cũng qua. Kiên nhẫn 1 chút, bạn sẽ hạnh phúc khi tìm thấy người trân trọng bạn.
 
Top